Dữ liệu số điện thoại hợp pháp: gửi ZBS đúng Nghị định 13 về bảo vệ dữ liệu cá nhân
Bạn vừa được một bên môi giới chào bán “danh sách 50.000 số điện thoại khách hàng tiềm năng, lọc sẵn theo thu nhập”? Trước khi chuyển khoản, hãy dừng lại một nhịp. Từ ngày 01/7/2023, Nghị định 13/2023/NĐ-CP về bảo vệ dữ liệu cá nhân chính thức có hiệu lực, và số điện thoại của một con người cụ thể được pháp luật xếp vào nhóm dữ liệu cá nhân được bảo vệ. Việc mua bán, sử dụng dữ liệu đó khi chưa có sự đồng ý của chủ nhân không còn là chuyện “ai cũng làm” nữa, mà là hành vi vi phạm pháp luật với hậu quả ngày càng nặng.
Với doanh nghiệp đang triển khai hoặc chuẩn bị triển khai tin nhắn Zalo ZBS — loại tin gửi thẳng tới số điện thoại khách hàng qua Zalo — câu hỏi về nguồn gốc dữ liệu càng trở nên sống còn. ZBS mạnh chính vì nó chạm đích danh từng người. Nhưng sức mạnh đó chỉ hợp pháp và chỉ sinh lời khi danh sách số điện thoại bạn dùng là danh sách bạn được phép dùng.
Bài viết này giải đáp trọn vẹn ba câu hỏi mà chủ doanh nghiệp và người làm marketing hay lúng túng nhất: nguồn dữ liệu nào được phép dùng để gửi ZBS, nguồn nào bị cấm hoặc rủi ro cao, và doanh nghiệp phải làm gì để vừa tuân thủ Nghị định 13 vừa xây được tập khách hàng bền vững cho nhiều năm tới.

Số điện thoại là dữ liệu cá nhân: Nghị định 13 quy định gì?
Nghị định 13/2023/NĐ-CP được Chính phủ ban hành ngày 17/4/2023 và có hiệu lực từ ngày 01/7/2023. Đây là văn bản đầu tiên của Việt Nam quy định một cách hệ thống về bảo vệ dữ liệu cá nhân, thường được giới chuyên môn ví như “phiên bản Việt Nam” của các khung pháp lý bảo vệ dữ liệu trên thế giới. Điểm mấu chốt mà người làm marketing cần nắm: nghị định định nghĩa dữ liệu cá nhân là thông tin gắn liền với một con người cụ thể hoặc giúp xác định một con người cụ thể, và liệt kê số điện thoại vào nhóm dữ liệu cá nhân cơ bản, bên cạnh họ tên, ngày sinh, địa chỉ, email.
Nói cách khác, một dãy số điện thoại nằm trong file Excel của bạn không phải là “tài nguyên vô chủ”. Đằng sau mỗi dãy số là một con người có quyền được pháp luật bảo vệ, và mọi hành vi thu thập, lưu trữ, phân tích, chia sẻ hay dùng số đó để gửi tin quảng cáo đều được nghị định gọi chung là “xử lý dữ liệu cá nhân” — và đều phải có căn cứ hợp pháp.
Doanh nghiệp nào phải tuân thủ?
Câu trả lời ngắn gọn: gần như mọi doanh nghiệp đang hoạt động tại Việt Nam có thu thập số điện thoại khách hàng. Nghị định 13 áp dụng cho cơ quan, tổ chức, cá nhân Việt Nam và cả tổ chức, cá nhân nước ngoài tham gia xử lý dữ liệu cá nhân tại Việt Nam. Không có ngoại lệ cho doanh nghiệp nhỏ, hộ kinh doanh hay cửa hàng chỉ có vài trăm khách. Nếu bạn có một danh sách số điện thoại và dự định gửi tin ZBS tới danh sách đó, bạn đang là bên xử lý dữ liệu cá nhân theo nghĩa của nghị định.
Trong khuôn khổ nghị định, doanh nghiệp gửi ZBS thường đóng vai “Bên Kiểm soát dữ liệu” — bên quyết định mục đích và phương tiện xử lý. Đại lý hoặc nền tảng kỹ thuật hỗ trợ gửi tin đóng vai trò xử lý theo uỷ quyền. Trách nhiệm chứng minh dữ liệu được dùng đúng quy định trước hết thuộc về doanh nghiệp sở hữu chiến dịch, không thể đẩy hết cho bên cung cấp dịch vụ.
Bối cảnh 2026: hành lang pháp lý chỉ siết chặt thêm
Một điểm đáng chú ý cho người đọc bài này ở thời điểm hiện tại: Quốc hội đã thông qua Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân vào giữa năm 2025, có hiệu lực từ đầu năm 2026, kế thừa và nâng các nguyên tắc của Nghị định 13 lên tầm luật. Hành vi mua bán dữ liệu cá nhân tiếp tục bị nghiêm cấm với chế tài được thiết kế nặng hơn đáng kể so với giai đoạn trước. Thông điệp của nhà làm luật rất rõ ràng: thời kỳ “xài data thoải mái rồi tính sau” đã khép lại. Doanh nghiệp nào xây nền dữ liệu sạch từ bây giờ sẽ đi trước; doanh nghiệp nào còn dựa vào data trôi nổi sẽ ngày càng khó xoay xở.
Sự đồng ý của khách hàng: trái tim của Nghị định 13
Nếu phải tóm tắt Nghị định 13 trong một chữ dành cho người làm marketing, đó là chữ “đồng ý”. Về nguyên tắc, doanh nghiệp chỉ được xử lý dữ liệu cá nhân khi có sự đồng ý của chủ thể dữ liệu, trừ một số trường hợp đặc biệt được nghị định liệt kê (như bảo vệ tính mạng trong tình huống khẩn cấp, thực hiện nghĩa vụ theo hợp đồng, yêu cầu của cơ quan nhà nước có thẩm quyền). Gửi tin quảng cáo không nằm trong nhóm ngoại lệ đó — nghĩa là muốn gửi ZBS giới thiệu sản phẩm, bạn cần sự đồng ý của người nhận.
Nghị định 13 cũng quy định khá kỹ thế nào là một sự đồng ý hợp lệ. Đây là phần nhiều doanh nghiệp làm sai nhất, nên đáng để liệt kê rõ:
- Đồng ý phải tự nguyện và rõ ràng. Khách hàng phải biết rõ mình đang đồng ý cho ai, xử lý loại dữ liệu gì, vào mục đích gì. Một dòng chữ mờ nhạt giấu trong trang điều khoản dài mười trang khó được coi là “biết rõ”.
- Im lặng không phải là đồng ý. Nghị định nêu thẳng: sự im lặng hoặc không phản hồi của chủ thể dữ liệu không được coi là sự đồng ý. Lập luận “tôi gửi tin rồi, khách không phản đối tức là khách chấp nhận” không có giá trị pháp lý.
- Đồng ý phải ở định dạng có thể kiểm chứng. Sự đồng ý phải được thể hiện ở định dạng có thể in, sao chép bằng văn bản, bao gồm cả dạng điện tử hoặc định dạng kiểm chứng được. Tích vào ô đồng ý trên form online, xác nhận qua tin nhắn, ký vào phiếu đăng ký thành viên — đều dùng được, miễn là bạn lưu lại được.
- Đồng ý theo từng mục đích. Khách đồng ý cho bạn dùng số điện thoại để giao hàng không tự động đồng nghĩa với đồng ý nhận tin khuyến mãi. Khi có nhiều mục đích xử lý, các mục đích phải được liệt kê để khách lựa chọn.
Riêng với hoạt động tiếp thị và quảng cáo, Nghị định 13 dành hẳn một điều khoản: tổ chức, cá nhân chỉ được sử dụng dữ liệu cá nhân của khách hàng cho dịch vụ tiếp thị, giới thiệu sản phẩm khi có sự đồng ý của khách hàng, trên cơ sở khách hàng biết rõ nội dung, phương thức, hình thức và tần suất giới thiệu sản phẩm. Đồng thời, bên kinh doanh dịch vụ tiếp thị có trách nhiệm chứng minh việc sử dụng dữ liệu đúng quy định khi được yêu cầu — tức là nghĩa vụ chứng minh thuộc về doanh nghiệp, không phải khách hàng phải chứng minh mình chưa từng đồng ý.
Một quyền quan trọng khác của khách hàng là quyền rút lại sự đồng ý bất cứ lúc nào. Khi khách yêu cầu ngừng nhận tin, doanh nghiệp phải tôn trọng và dừng sử dụng số điện thoại của họ cho mục đích quảng cáo. Việc rút lại không làm việc xử lý trước đó trở thành bất hợp pháp, nhưng tiếp tục gửi tin sau khi khách đã từ chối thì chắc chắn là vi phạm. Bên cạnh Nghị định 13, doanh nghiệp gửi tin quảng cáo còn chịu sự điều chỉnh của Nghị định 91/2020/NĐ-CP về chống tin nhắn rác, trong đó yêu cầu phải có sự đồng ý trước khi gửi quảng cáo và phải tôn trọng danh sách không quảng cáo do cơ quan quản lý vận hành.
Những nguồn dữ liệu số điện thoại được phép dùng để gửi ZBS
Tin tốt là: tuân thủ không có nghĩa là không có data để gửi. Hầu hết doanh nghiệp đang ngồi trên một kho dữ liệu hợp pháp lớn hơn họ tưởng, chỉ là chưa hệ thống hoá. Dưới đây là các nguồn data “sạch” phổ biến nhất, kèm điều kiện để mỗi nguồn thực sự hợp lệ.
Khách hàng đã giao dịch
Đây là nguồn quý nhất. Khách đã mua hàng, ký hợp đồng, xuất hoá đơn — số điện thoại do chính họ cung cấp trong quá trình giao dịch. Lưu ý quan trọng: việc khách đưa số để giao hàng mới chỉ cho phép bạn dùng số đó phục vụ giao dịch (xác nhận đơn, giao nhận, bảo hành). Muốn gửi tin khuyến mãi qua ZBS, hãy bổ sung một bước xin đồng ý nhận tin ưu đãi ngay tại thời điểm mua: ô tick trên form đặt hàng, câu hỏi của nhân viên thu ngân kèm ghi nhận trên phần mềm bán hàng, hoặc điều khoản rõ ràng khi khách đăng ký tài khoản. Bước này mất vài giây nhưng biến toàn bộ tập khách giao dịch thành tập gửi tin hợp pháp.
Khách đăng ký qua form trên website, landing page
Form “Nhận tư vấn”, “Tải tài liệu”, “Nhận ưu đãi” là điểm thu data chủ lực của marketing hiện đại. Để nguồn này chuẩn chỉnh theo Nghị định 13, form cần: nêu rõ mục đích sử dụng số điện thoại (ví dụ “để tư vấn và gửi thông tin ưu đãi qua Zalo”), có ô đồng ý không được tick sẵn, và hệ thống lưu lại thời điểm cùng nội dung khách đã đồng ý. Khách điền form xin tư vấn về sản phẩm A là một sự đồng ý có phạm vi — hãy gửi tin liên quan tới nhu cầu đó trước, đừng lập tức dội mọi loại khuyến mãi của công ty.
Thành viên chương trình khách hàng thân thiết
Chương trình loyalty là mô hình trao đổi giá trị minh bạch nhất: khách cung cấp thông tin và nhận lại quyền lợi tích điểm, ưu đãi riêng. Điều khoản tham gia chương trình nên ghi rõ thành viên sẽ nhận thông báo ưu đãi, điểm thưởng, sự kiện qua Zalo. Khi đó, mỗi tin ZBS gửi cho thành viên vừa hợp pháp vừa được chờ đợi — vì khách tham gia chính là để không bỏ lỡ quyền lợi.
Khách để lại thông tin tại sự kiện, minigame, khảo sát
Phiếu bốc thăm tại hội chợ, minigame trên fanpage, khảo sát ý kiến khách hàng — đều là điểm thu data hợp lệ nếu thể lệ ghi rõ thông tin sẽ được dùng để liên hệ và gửi thông tin sản phẩm. Sai lầm thường gặp là thể lệ chỉ ghi “để trao giải” rồi sau đó dùng luôn danh sách cho mọi chiến dịch quảng cáo; phạm vi đồng ý khi đó đã bị vượt quá. Hãy viết thể lệ bao trùm cả mục đích tiếp thị ngay từ đầu, bằng ngôn ngữ dễ hiểu.
Khách chủ động nhắn tin OA, gọi hotline
Khách nhắn tin cho Official Account hoặc gọi hotline hỏi về sản phẩm là tín hiệu quan tâm rõ rệt. Trong luồng hội thoại, hãy hỏi khách có muốn nhận thông tin ưu đãi định kỳ qua Zalo không và ghi nhận câu trả lời vào hệ thống. Sự đồng ý qua hội thoại có lưu vết (tin nhắn, ghi âm tổng đài có thông báo) là sự đồng ý kiểm chứng được.
Điểm chung của mọi nguồn hợp pháp: khách tự nguyện cung cấp số, biết mình sẽ nhận gì, và doanh nghiệp lưu được bằng chứng. Đó chính là định nghĩa của data first-party — dữ liệu bên thứ nhất, do chính bạn thu thập từ chính khách hàng của mình. Chúng tôi có một bài chuyên sâu về cách xây dựng data khách hàng first-party như một tài sản dài hạn của doanh nghiệp, rất nên đọc kèm bài này.

Những nguồn dữ liệu bị cấm hoặc rủi ro cao
Ranh giới bên kia cũng cần được gọi tên thẳng thắn, vì đây là nơi nhiều doanh nghiệp vô tình hoặc cố ý bước qua.
Data mua bán trôi nổi
Danh sách “khách hàng VIP ngân hàng”, “phụ huynh trường quốc tế”, “chủ căn hộ dự án X” được rao bán công khai trên mạng là loại rủi ro cao nhất. Nghị định 13 nêu nguyên tắc rõ ràng: dữ liệu cá nhân không được mua, bán dưới mọi hình thức, trừ trường hợp luật có quy định khác. Người trong danh sách đó chưa bao giờ đồng ý cho bạn — một doanh nghiệp họ không hề biết — sử dụng số điện thoại của họ. Mua loại data này, bạn vừa tiếp tay cho hành vi mua bán dữ liệu bất hợp pháp, vừa tự đặt mình vào thế không thể chứng minh nguồn gốc dữ liệu khi bị kiểm tra hoặc bị chính khách hàng khiếu nại.
Data cào quét từ mạng xã hội, website
Dùng công cụ quét số điện thoại từ các hội nhóm, bình luận công khai, sàn rao vặt nghe có vẻ “miễn phí” nhưng bản chất pháp lý không khác mua data: thu thập dữ liệu cá nhân không có sự đồng ý của chủ thể. Việc một người để số điện thoại ở bài rao bán nhà không có nghĩa là họ đồng ý nhận quảng cáo khoá học, bảo hiểm hay mỹ phẩm từ bất kỳ ai quét được số đó.
Data “chia sẻ” từ đối tác không có cơ sở pháp lý
Hai doanh nghiệp đổi danh sách khách cho nhau, công ty mẹ chuyển data cho công ty con khác ngành, nhân viên cũ mang theo file khách hàng sang công ty mới — đều là chuyển giao dữ liệu cá nhân ngoài phạm vi khách hàng từng đồng ý. Muốn hợp tác chia sẻ dữ liệu đúng luật, sự đồng ý ban đầu của khách phải bao gồm việc chia sẻ cho bên thứ ba được nêu rõ, kèm thoả thuận xử lý dữ liệu giữa hai bên. Thiếu một trong hai, đừng làm.
Danh bạ cá nhân của đội sale
Nguồn này tinh vi hơn: nhân viên kinh doanh gom số từ quan hệ cá nhân, hội nhóm nghề nghiệp, card visit sự kiện rồi nhập chung vào danh sách gửi tin hàng loạt. Card visit trao tay có thể hàm ý đồng ý cho liên hệ công việc trực tiếp, nhưng khó bao biện cho việc đưa vào hệ thống gửi tin quảng cáo tự động. Hãy tách bạch: liên hệ cá nhân của sale là kênh của sale; danh sách gửi ZBS của công ty chỉ gồm những số có bằng chứng đồng ý.
Cần nói thêm rằng kể cả khi “lọt lưới” về pháp lý, data trôi nổi vẫn phá hỏng chiến dịch của bạn ở tầng vận hành. ZBS tính phí theo kết quả gửi thành công, nhưng gửi tới hàng nghìn người không hề biết thương hiệu của bạn thì tỷ lệ bị bỏ qua, chặn và báo xấu sẽ rất cao. Nội dung tin còn phải vượt qua khâu kiểm duyệt theo chính sách nội dung tin ZBS; một thương hiệu liên tục bị người nhận phản ứng tiêu cực sẽ tự làm xói mòn chất lượng gửi của chính mình trên nền tảng. Tiền vẫn mất, mà tập khách thì không xây thêm được chút nào.

Nghĩa vụ của doanh nghiệp khi nắm số điện thoại khách hàng
Tuân thủ Nghị định 13 không dừng ở việc “xin đồng ý rồi gửi”. Khi đã nắm trong tay dữ liệu cá nhân của khách, doanh nghiệp gánh một chuỗi nghĩa vụ đi kèm trong suốt vòng đời dữ liệu.
- Thông báo minh bạch về việc xử lý dữ liệu. Khách có quyền được biết dữ liệu của mình được thu thập, dùng vào việc gì, bởi ai. Một bản chính sách bảo mật rõ ràng trên website, dễ tìm, viết bằng ngôn ngữ bình dân là yêu cầu tối thiểu.
- Lập hồ sơ đánh giá tác động xử lý dữ liệu cá nhân. Nghị định yêu cầu Bên Kiểm soát dữ liệu lập hồ sơ đánh giá tác động và gửi cho cơ quan chuyên trách thuộc Bộ Công an trong vòng 60 ngày kể từ thời điểm bắt đầu xử lý dữ liệu. Nhiều doanh nghiệp vừa và nhỏ chưa biết tới nghĩa vụ này; nếu bạn nằm trong số đó, hãy đưa nó vào việc cần làm cùng bộ phận pháp chế hoặc đơn vị tư vấn.
- Bảo mật dữ liệu. Danh sách khách hàng phải được bảo vệ: phân quyền truy cập theo vai trò, không chia sẻ file qua các kênh không kiểm soát, có quy trình khi nhân viên nghỉ việc. Để lộ, mất dữ liệu cá nhân kéo theo cả trách nhiệm pháp lý lẫn khủng hoảng niềm tin.
- Đáp ứng quyền của chủ thể dữ liệu. Khách có quyền truy cập, yêu cầu chỉnh sửa, yêu cầu xoá dữ liệu, rút lại sự đồng ý, phản đối xử lý. Doanh nghiệp cần có đầu mối và quy trình tiếp nhận các yêu cầu này — đơn giản nhất là một kênh liên hệ ghi rõ trong chính sách bảo mật và trong chân các tin nhắn gửi đi.
- Xoá dữ liệu khi hết mục đích. Dữ liệu thu cho một chiến dịch, một sự kiện không nên nằm vĩnh viễn trong hệ thống khi mục đích đã kết thúc và khách không đồng ý cho mục đích mới.
Nghe có vẻ nặng nề, nhưng hãy nhìn ở góc tích cực: các nghĩa vụ này buộc doanh nghiệp làm điều mà marketing giỏi vốn dĩ nên làm — hiểu rõ data của mình đến từ đâu, được phép dùng vào việc gì, và giữ gìn nó như một tài sản. Doanh nghiệp quản trị dữ liệu tốt cũng chính là doanh nghiệp phân khúc danh sách khách hàng tốt, gửi tin trúng đích hơn và ít lãng phí hơn.
Dùng data bất hợp pháp: cái giá thật sự phải trả
Để quyết định đầu tư vào con đường tuân thủ, chủ doanh nghiệp cần nhìn rõ bảng giá của con đường ngược lại.
Thứ nhất, rủi ro pháp lý. Hành vi thu thập, sử dụng, mua bán trái phép dữ liệu cá nhân có thể bị xử phạt hành chính; ở mức độ nghiêm trọng, hành vi mua bán, trao đổi trái phép thông tin riêng tư còn có thể bị xem xét trách nhiệm hình sự theo quy định về đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin trên mạng máy tính, mạng viễn thông của Bộ luật Hình sự. Với khung pháp lý mới từ năm 2026, mức chế tài cho vi phạm dữ liệu cá nhân được nâng lên rõ rệt, trong đó có cơ chế phạt tính theo doanh thu đối với một số hành vi nghiêm trọng như mua bán dữ liệu. Cơ quan quản lý cũng ngày càng chủ động kiểm tra thay vì chỉ xử lý khi có đơn thư.
Thứ hai, rủi ro thương hiệu. Người Việt ngày càng nhạy cảm với việc bị gọi, bị nhắn từ những nơi họ chưa từng cung cấp thông tin. Câu hỏi đầu tiên trong đầu người nhận luôn là “sao bên này có số mình?”. Một tin nhắn quảng cáo từ thương hiệu lạ, gửi đích danh, không xin phép — dễ bị quy thành bằng chứng rằng thương hiệu đó mua data. Ấn tượng đầu tiên ấy gần như không thể sửa, và trong thời đại mạng xã hội, một bài đăng tố “bên X mua data” lan nhanh hơn mọi chiến dịch truyền thông bạn từng trả tiền.
Thứ ba, rủi ro hiệu quả. Như đã phân tích, data trôi nổi cho tỷ lệ phản hồi thấp, tỷ lệ chặn cao, kéo tụt chất lượng gửi tin của thương hiệu trên nền tảng. Ngân sách chiến dịch bị đốt vào những người không có nhu cầu, trong khi cùng số tiền đó gửi cho tập khách first-party — những người đã biết và từng tương tác với bạn — sẽ tạo ra giá trị thật. Cơ chế tính phí theo kết quả của ZBS vốn được thiết kế để thưởng cho người gửi đúng tập khách; gửi sai tập là tự bỏ đi lợi thế lớn nhất của kênh.
Thứ tư, rủi ro vận hành dài hạn. Doanh nghiệp lệ thuộc data mua ngoài sẽ không bao giờ tích luỹ được tài sản dữ liệu của riêng mình. Mỗi chiến dịch lại phải đi mua, chất lượng mỗi lúc một tệ vì cùng một danh sách được bán cho hàng chục bên. Trong khi đó, đối thủ kiên trì xây data first-party sẽ có tập khách ngày càng dày, càng hiểu khách, chi phí tiếp cận mỗi khách ngày càng rẻ. Khoảng cách này sau vài năm gần như không thể san lấp bằng tiền.
Xây dựng data first-party bền vững cho chiến dịch ZBS
Phần này dành cho câu hỏi thực dụng nhất: “Vậy bây giờ tôi bắt đầu từ đâu?”. Dưới đây là quy trình năm bước mà doanh nghiệp ở bất kỳ quy mô nào cũng áp dụng được.
Bước 1: Rà soát và thiết kế các điểm thu data
Liệt kê mọi điểm chạm khách hàng đang có: cửa hàng, website, fanpage, Zalo OA, hotline, sự kiện, bao bì sản phẩm, hoá đơn. Với từng điểm chạm, trả lời hai câu: khách có lý do gì để lại số điện thoại, và cơ chế ghi nhận đồng ý ở đó là gì. Một quán cà phê có thể thu data qua chương trình tích điểm khi thanh toán; một công ty B2B thu qua form tải tài liệu chuyên ngành; một chuỗi bán lẻ thu qua phiếu bảo hành điện tử. Nguyên tắc vàng: luôn có trao đổi giá trị — khách cho bạn số điện thoại vì họ nhận lại được điều gì đó xứng đáng, chứ không phải vì bị ép điền cho xong.
Bước 2: Chuẩn hoá lời xin đồng ý
Soạn sẵn mẫu câu xin đồng ý cho từng kênh, bảo đảm bốn ý: ai thu thập, dùng vào việc gì, gửi qua kênh nào, tần suất ra sao. Ví dụ một dòng dưới form đăng ký: “Tôi đồng ý nhận thông tin ưu đãi và chương trình thành viên của [thương hiệu] qua Zalo, tối đa vài tin mỗi tháng. Tôi có thể ngừng nhận bất cứ lúc nào.” Ngắn, đủ, không đánh đố. Tuyệt đối tránh các chiêu ô tick sẵn, chữ siêu nhỏ, hoặc gộp đồng ý quảng cáo vào điều kiện bắt buộc để được mua hàng — vừa trái tinh thần tự nguyện của Nghị định 13, vừa thu về toàn những cái gật đầu miễn cưỡng không có giá trị chuyển đổi.
Bước 3: Lưu bằng chứng đồng ý một cách hệ thống
Với mỗi số điện thoại trong hệ thống, bạn nên trả lời được: số này vào từ kênh nào, thời điểm nào, khách đã đồng ý với nội dung gì. Phần mềm bán hàng, CRM hoặc đơn giản là bảng tính được quản lý kỷ luật đều làm được, miễn có ba cột thông tin đó. Đây chính là “định dạng kiểm chứng được” mà nghị định yêu cầu, và là tấm khiên của bạn khi có khiếu nại hoặc kiểm tra. Kinh nghiệm thực tế: hãy quy định việc ghi nguồn data là bắt buộc ngay từ lúc nhập liệu, vì truy vết ngược sau một hai năm gần như bất khả thi.
Bước 4: Vệ sinh và phân khúc trước khi gửi
Data hợp pháp vẫn cần sạch về kỹ thuật: loại số sai định dạng, số trùng, khách đã yêu cầu ngừng nhận tin. Sau đó gắn nhãn phân khúc theo nguồn, hành vi, giá trị mua — để mỗi chiến dịch ZBS gửi đúng nhóm có khả năng quan tâm nhất thay vì dội cả danh sách. Khâu này quyết định trực tiếp chi phí, vì bạn trả phí theo kết quả gửi thành công tới từng người.
Bước 5: Tôn trọng quyền rút lui và nuôi dưỡng dài hạn
Mọi chuỗi tin nên có hướng dẫn từ chối nhận tin rõ ràng, và yêu cầu từ chối phải được thực thi ngay trong hệ thống. Nghe như đang “mất khách”, nhưng thực ra bạn đang lọc danh sách về đúng những người muốn nghe — nhóm duy nhất đáng để chi tiền gửi tin. Song song, hãy giữ nhịp gửi điều độ: tham khảo bài về tần suất gửi tin ZBS hợp lý để cân bằng giữa tin bán hàng và tin chăm sóc, giữ cho sự đồng ý của khách “sống” lâu nhất có thể.

Checklist tuân thủ trước mỗi chiến dịch ZBS và hỏi đáp nhanh
Trước khi bấm gửi bất kỳ chiến dịch nào, đội marketing nên rà nhanh bảy điểm sau:
- Mọi số điện thoại trong danh sách đều xác định được nguồn thu thập và thời điểm đồng ý.
- Phạm vi đồng ý của khách bao gồm việc nhận tin quảng cáo, tiếp thị qua Zalo.
- Đã loại toàn bộ khách từng yêu cầu ngừng nhận tin khỏi danh sách gửi.
- Nội dung tin khớp với mục đích khách đã đồng ý và tuân thủ chính sách nội dung của nền tảng.
- Tin có cách thức để khách từ chối nhận tin tiếp theo hoặc liên hệ lại với doanh nghiệp.
- Chính sách bảo mật trên website đã mô tả đúng việc dùng dữ liệu cho tiếp thị qua Zalo.
- Hồ sơ, tài liệu chứng minh sự đồng ý sẵn sàng xuất trình khi được yêu cầu.
Và một số câu hỏi chúng tôi gặp thường xuyên khi tư vấn doanh nghiệp:
Khách đã mua hàng của tôi, tôi gửi ZBS cho họ được không?
Được, nếu khi mua hàng khách đã đồng ý nhận thông tin tiếp thị — và đây là điều bạn nên thiết kế vào quy trình bán hàng ngay từ hôm nay. Nếu trước đây chỉ thu số để giao hàng, hãy chạy một bước “làm mới sự đồng ý”: dùng các điểm chạm sẵn có (nhân viên tại quầy, cuộc gọi chăm sóc, khách ghé OA) mời khách xác nhận tham gia kênh ưu đãi. Tập khách xác nhận lại tuy nhỏ hơn danh sách gốc nhưng là tập thực sự muốn nghe bạn nói.
Data tôi thu trước ngày Nghị định 13 có hiệu lực thì sao?
Nghĩa vụ tuân thủ áp dụng cho hoạt động xử lý dữ liệu hiện tại, không phân biệt số đó được thu từ bao giờ. Danh sách cũ không có bằng chứng đồng ý nên được xử lý như tập “cần làm mới sự đồng ý” thay vì mặc nhiên coi là dùng được. Cách làm tương tự câu trên.
Tôi thuê đại lý gửi tin, trách nhiệm pháp lý thuộc về ai?
Doanh nghiệp sở hữu chiến dịch và quyết định mục đích sử dụng dữ liệu vẫn là bên chịu trách nhiệm chính về tính hợp pháp của danh sách. Đại lý chính thức có vai trò tư vấn quy trình, chính sách nội dung và vận hành kỹ thuật — như ViHAT Solutions vẫn làm với khách hàng trong quy trình đăng ký Zalo ZBS — nhưng không thể “hợp pháp hoá” giúp một danh sách mua trôi nổi. Bên nào chào bán dịch vụ kèm data có sẵn, bạn nên đặt dấu hỏi lớn về uy tín.
Số lượng data hợp pháp của tôi ít quá, có đáng chạy ZBS không?
Đáng, và nên bắt đầu sớm. Một danh sách vài nghìn khách thật, có đồng ý, có lịch sử tương tác sẽ cho kết quả kinh doanh tốt hơn một danh sách vài chục nghìn số lạnh. Quan trọng hơn, chiến dịch đầu tiên chạy trên data sạch sẽ cho bạn số liệu chuẩn để tối ưu các chiến dịch sau, đồng thời chính ZBS lại trở thành công cụ nuôi data: kéo khách về OA, mời tham gia thành viên, mở rộng tập đồng ý một cách tự nhiên.
Kết luận: tuân thủ là chiến lược, không phải gánh nặng
Nghị định 13/2023/NĐ-CP — và tiếp nối là Luật Bảo vệ dữ liệu cá nhân — đang vẽ lại luật chơi của marketing trực tiếp tại Việt Nam: ai sở hữu sự đồng ý của khách hàng, người đó sở hữu kênh tiếp cận. Với tin nhắn ZBS, điều này càng đúng, vì toàn bộ sức mạnh của kênh nằm ở việc chạm đích danh những con người thật bằng thông điệp họ sẵn lòng nhận. Xây data hợp pháp chậm hơn mua data vài tuần, nhưng bền hơn nhiều năm — và là thứ duy nhất đứng vững khi hành lang pháp lý tiếp tục siết chặt.
Nếu bạn đang muốn rà soát lại nguồn dữ liệu hiện có, thiết kế quy trình thu thập đồng ý chuẩn chỉnh và lên kế hoạch chiến dịch ZBS đầu tiên trên nền data sạch, đội ngũ ViHAT Solutions — đại lý chính thức Zalo Business Solutions — sẵn sàng đồng hành từ khâu pháp lý dữ liệu tới kịch bản gửi tin. Liên hệ hotline 0901 888 484 hoặc truy cập zalozbs.com để được tư vấn miễn phí cho ngành hàng của bạn.